Luận Đại Thừa Tập Bồ Tát Học có tên Phạn là Siksā Samuccya, gồm 25 quyển thu lục trong Đại Chính Tân Tu Đại Tạng Kinh, Quyển số 32, mang số hiệu No. 1636, do Bồ-tát Pháp Xứng tạo luận, Pháp Hộ và Nhật Xứng vv... dịch ra Hán văn vào đời Tống. Đây là bộ luận thuộc kinh luận Đại thừa tông của Ấn Độ, một bộ luận tập hợp các học xứ cốt yếu của Bồ-tát. Học xứ, tiếng Phạn là Śiksāpada, Pāli là Sikkhāpada. Tiếng Hán dịch rút gọn của nghĩa “Ung học chi xứ”, tức là chỗ cần phải học. Chỗ cần phải học đây là giới luật. Vậy thuật ngữ Phật học khi nói học xứ là nói giới luật. Học xứ cơ bản thấp nhất là 5 giới tại gia.